Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • ()
  • ()
  • (thcsbuihuunghia@yahoo.com.vn)
  • ()

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    HE_TUAN_HOAN.jpg Bo_xuong2.jpg Meo_tha_con.jpg 0.Bai_7_Thuc_hanh_do_goc_tren_mat_dat.flv 0.On_tap_ve_so_N.flv 0.Bai_6_Tia_phan_giac_cua_mot_goc.flv

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Ngẫm nghĩ >

    "Thắt nút và mở nút" trong phong cách dạy...

    “Ướm lời thử người”


    Cô giáo dạy Sử bước vào lớp… để cặp lên bàn, đi lên một vòng, đi xuống một vòng… nhìn quanh lớp, bỗng nhiên đi xuống bàn dưới - nhìn thẳng vào mắt một học sinh đang còn loay hoay nói chuyện, cô bắt đứng lên và hỏi bằng một giọng hình sự:

    Cô giáo : Em có tin là tôi cho em một điểm về môn học của tôi không?

    Học trò : Dạ sao ah???

    Cô giáo (trợn mắt): nếu bây giờ tôi không nói lý do cho em biết, nhưng tôi cho em điểm một về môn học của tôi và tìm cách cho em thôi học ở cái trường này bằng mọi giá thì em thấy thất học có là điều đáng sợ không?

    Học trò : Dạ… dạ.. có!

    Cô giáo : tốt! ngồi xuống

    Sau đó đi lên một vòng… rảo xuống lớp một vòng, rồi bất chợt cô nói như hét lên:

    Cô giáo : Này em kia, em đấy… em chứ ai mà nhìn, em đứng lên

    Học trò : Dạ thưa cô em … em

    Cô giáo : em đùa giỡn trong lớp ah?

    Học trò : Dạ.. dạ em xin lỗi… em

    Cô giáo : Em có tin là tôi sẽ cho em vào danh sách đen của lớp không? Em có tin là tôi mà chiếu cố là em chết không? (giọng vẫn đanh thép – mắt vẫn sắc lạnh cô giáo nhìn học sinh)

    Học sinh : Dạ, em xin lỗi, em biết lỗi rồi ah

    Giáo viên : em có sợ khi bị một người – đặc biệt là người trên quyền của mình “đì” em không? “Đì” cho ngóc đầu lên không nỗi không?

    Học sinh : Dạ có… em sợ… em xin lỗi cô

    Sau khi hỏi xong 2 câu hỏi và thấy lớp đã im phăng phắc, cô giáo bước lên bục giảng, quay lại nhìn lớp một vòng, sau đó ngoắt tay ra hiệu cho hai học sinh kia ngồi xuống.

    Cô giáo : Lớp trưởng đâu? Đứng lên cho tôi hỏi

    Lớp trưởng : Dạ

    Cô giáo : em thấy thế nào khi một cô giáo bước vào lớp mà luôn tìm cách gây học trò như tôi, đại diện cho lớp em hãy thẳng thắn trả lời em cảm thấy có sợ không? Có căng thẳng không?

    Lớp trưởng (lí nhí): Dạ có

    Cô giáo : cám ơn em! Em ngồi xuống

    Quay xuống nhìn lớp một vòng…

    Cô giáo : Các em! Tất cả những gì hôm nay cô làm, cô biết là mình đã khiến cho các em thấy không khí trở nên căng thẳng, các em cảm thấy đêu mỏi mệt và sợ hãi. Thế nhưng các em hãy nhớ, mọi nỗi sợ về điểm kém, sợ bị “đì”, bị áp lực vì thất học… cô cam đoan dù có cộng lại đến 100 lần lớp này cũng không thể sánh được bằng nỗi sợ của chiến tranh thế giới lần thư 2, vì khi chiến tranh nổ ra, học sinh không thể an ổn ngồi học, sinh viên phải bỏ lớp ra mặt trận, cô giáo có khi phải vứt phấn để cầm súng đi đánh giặc… Thế nên tất cả những nỗi sợ của các em dù có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể bằng nỗi sợ chiến tranh…

    Và bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu học bài: CHIẾN TRANH THẾ GIỚI LẦN THỨ 2. Cám ơn các em đã hợp tác cùng cô trong việc viết lời dẫn nhập cho tiết học (cô giáo cười), vì chỉ có khi nào sống mình trong nỗi sợ vì một áp lực thật sự nào đó thì người ta mới hiểu được sợ là gì và qua đó lịch sử chiến tranh cũng nhờ nó mà một phần được tái hiện chứ không đơn thuần là ngồi đó mà nói suông…

    Cả lớp : thở phào (nhìn nhau cười… hóa ra…)

    Buổi học vẫn tiếp tục diễn ra trong sự quan tâm theo dõi của toàn thể các học sinh, một tiết Sử khá thành công nhờ cách “Thắt nút và gỡ nút” của một giáo viên Sử trong cách dạy.

    Tình huống 2:

    Dương Đông kích Tây

    Vài năm về trước, lúc đang tham gia vào một lớp học dài hạn. Khi ấy, mới chân ước chân ráo vào lớp, để làm quen với mọi người trong các buổi giao lưu văn nghệ, mình có một vài lần hát và giới thiệu với mọi người về dòng nhạc Trịnh, khi ấy, đã có một số người đã cười khẩy và bảo: “Hết nhạc nghe hay sao đi nghe cái sầu máu đó…”, lúc ấy, mình cũng không nói gì… vì biết người này chưa hiểu gì về dòng nhạc này nên mới nói như thế.

    Đến năm thứ 2, có một giảng viên vào lớp. Đó là một người hát nhạc Trịnh cực hay và tìm hiểu rất kỹ về thể loại nhạc này. Vào một ngày, cô ra đề kiểm tra cho lớp là: hãy thuyết trình về đề tài mà anh (chị) tâm đắc nhất. Lúc ấy, là một trưởng nhóm, mình quyết định chọn đề tài về Trịnh nhạc để lên thuyết trình. Nhóm có 7 thành viên, lúc đầu dù tất cả mọi người đều đồng ý với chủ đề này của mình, song đến khi lên thuyết, không hiểu sao cô lại không gọi người trưởng nhóm lên thuyết như bao lần trước, mà đến nhóm mình, cô lại cho gọi 5 thành viên lên thuyết về đề tài đó. Cả 5 thành viên này thường ngày cũng rất thích thẩm dòng Trịnh nhạc, song khi lên trên ấy thì đứng cả như trời trồng, thuyết không được mà cô hỏi cũng đứng gãi đầu cười… Ai cũng lo cho nhóm vì đây là bài kiểm tra giữa kỳ, trả lời không được mà thuyết cũng không xong , nếu nhóm không thuyết thành công thì điểm giữa kỳ chỉ có mà điểm không.. . Giảng viên vẫn kiên nhẫn đứng chờ, trong khi ngồi bên dưới…có một người lặng thầm nuốt nước mắt vào lòng…

    Đến gần cuối buổi, có lẽ vừa một phần là thất vọng, vừa một phần là lo lắng, cuối cùng không kìm nén được… mình bỗng dưng gục đầu trên bàn, hai mắt bắt đầu đỏ hoe… công trình chuẩn bị nửa tháng đầy đủ với rất nhiều tư liệu công phu…dày công cho bài thuyết nay bỗng chốc tan thành mây khói… Cô giáo thấy học viên gục đầu trên bàn một cách đầy thất vọng, chỉ im lặng nhìn xuống lớp… đến chừng năm phút sau cô nói:

    - Đề nghị nhóm trưởng nhóm 3 lên thuyết trình!

    Tuy trong lòng có nhiều thất vọng về nhóm, song lấy hết niềm tin, mình mạnh dạn bước lên bục, cầm mic và bắt đầu bài thuyết của mình
    .
    Bài thuyết hôm ấy được mở màn bằng một ca khúc Trịnh và kết thúc là màn song ca giữa giảng viên và học viên trong nhạc phẩm: Diễm Xưa. Một bài thuyết trình diễn ra trong sự xúc động của mọi người, kể cả còn nhớ cái người hôm đầu tiên vào lớp chẳng lấy làm gì thích thú lắm về dòng nhạc này, lúc ấy… ngồi bên dưới cũng hơi sụt sịt khi nghe kể về thiên sử ra đời của tập kinh Việt Nam, ca khúc da vàng và “ta phải thấy mặt trời” với những tác phẩm phản chiến đã góp phần đưa tên tuổi của Trịnh Công Sơn lên trên vũ đài âm nhạc từ trong thực tiễn lịch sử đầy máu lửa của hai chế độ cũ.

    Bài thuyết kết thúc, một tràng pháo tay vang lên, còn tôi thì thuyết gần 20 phút liên tục, nói bằng cả sức bình sinh và hát bằng cả con tim của mình, cho nên đứng trên bục… chỉ muốn xỉu vì mệt…

    - Các anh chị thân mến! Các anh chị có biết vì sao trong ngày hôm nay, riêng đối với nhóm 3, tôi lại không chọn trưởng nhóm lên thuyết trình, mà lại chọn các thành viên khác lên nói trước không?

    Ngưng lại một lát, quan sát các học viên trong lớp, giảng viên tiếp lời:

    - Bởi vì sau một thời gian tiếp xúc với lớp, tôi biết tính cách của ai ra làm sao, sở thích của từng người là như thế nào, cho nên khi mới đọc cái tiêu đề của bài thuyết… tôi đã biết bài này là “con ruột” của ai rồi… Chỉ có người đam mê dòng nhạc này, hiểu được triết thuyết trong dòng nhạc này, có kiến thức khá vững về nhạc sĩ cũng như nhạc phẩm thì mong là làm nên được cái hồn cho bài thuyết. Và tri thức đó, không phải ngày một ngày hai mà người ta có được, nó là cả một quá trình tích lũy… Thích là một việc, và hiểu là một việc khác… người thích nhạc Trịnh nó khác với người hiểu nhạc Trịnh. Tất nhiên cả hai đều đáng quý… song không vì thế mà đánh đồng cả hai là một. Cho nên, đối với nhóm 3, tôi nghĩ có lẽ nhóm quá vội vàng khi quyết định chọn đề tài: Trịnh Công Sơn- người tình của kiếp nhân sinh! Bởi sau khi buổi thuyết đã kết thúc, tôi mong các bạn hãy tự nhìn nhận lại mình… hãy xem trong nhóm ai là người thích nhạc Trịnh và ai là người hiểu được nhạc Trịnh thật sự - dù là kiến thức chỉ tương đối về dòng nhạc này? Tỷ số phần trăm của người thích có vượt quá người hiểu hay không mà lại đi chọn làm đề tài này? Lên đây đứng thuyết mà khi tôi hỏi: Sống trên đời cần có một tấm lòng để gió cuốn đi là gì? Tại sao lại có câu: hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi? tôi trở về làm cát bụi sau khi mất thì có thể hiểu được! Nhưng còn câu hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi thì sao? Hạt bụi mà sao hóa kiếp thành thân xác của một con người được à? Có ai trong chúng ta thấy hay hiểu hạt bụi hóa kiếp thành người hay con người được sanh ra từ hạt bụi bao giờ chưa? Đến cả vấn đề đó mà 5 thành viên của nhóm cũng trả lời không được thì nhóm chọn đề tài này có phải là “trật đường” không?

    Cà lớp lặng thinh nghe giảng viên nói. Hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng cô giáo tiếp:

    - Tôi sẽ cho “mẹ đẻ” của bài thuyết này điểm cao, còn nhóm 3 với 6 thành viên còn lại thì tự về nhà soạn lại một bài thuyết khác và sẽ trình diện vào những lần sau. Mặc dù bài thuyết này tôi rất hài lòng, tuy nhiên, tôi chỉ cho trưởng nhóm điểm 9, tôi làm như vậy không phải tôi ghét bỏ hay chê bai gì về bài thuyết của bạn, mà là vì bạn đã mắc vào một trong những lỗi khó chấp nhận… Đó chính là kỹ năng làm việc theo nhóm. Bạn có những ý tưởng hay và lạ, song những cái thuộc về bạn lại không theo số đông… bạn chọn cho nhóm một đề tài nghe rất hấp dẫn và bản thân bạn cũng rất tâm huyết, song nếu khách quan nhìn nhận lại thì trong nhóm bạn, có mấy ai hiểu về đề tài này giống như những gì bạn đã thuyết.

    Các học viên lặng im nghe giảng viên nói…

    - Sau này đi ra đời, các bạn sẽ phải tiếp xúc với rất nhiều con người với nhiều trình độ khác nhau và sở thích khác nhau. Một là bạn phải bản lĩnh để hướng người ta theo mình, và hai là nếu không có được bản lĩnh đó thì bạn buộc phải tuân theo số đông khi không thuyết phục được họ hay không giúp cho họ hiểu được bản chất của vấn đề... Trong thời đại nay, kỹ năng làm việc theo nhóm là một trong những kỹ năng rất quan trọng, dẫu chúng ta có hiểu thật sâu về một vấn đề đi chăng nữa, nhưng nếu chúng ta không hướng người khác đi theo lĩnh vực đó như chúng ta hoặc ít nhất là tương đương với những gì chúng ta có thì có nghĩa… tỷ lệ thành công của các bạn sẽ không cao.

    Quay nhìn lớp một vòng, thấy cả lớp đã bắt đầu thấm những gì mà mình nói, lúc này giảng viên bước lên bục và bắt đầu tiếp:

    - Như vậy, thông qua vấn đề của nhóm 3, tôi nghĩ chắc có lẽ các bạn cũng đã rút ra được những bài học kinh nghiệm riêng cho bản thân mình, và đó cũng là vấn đề mà tôi muốn nói đến trong bài thuyết giảng ngày hôm nay, đó chính là bài giảng về kỹ năng làm việc theo nhóm. Sau đây, mời các anh chị, chúng ta bắt đầu buổi học với chủ đề: kỹ năng làm việc nhóm – mấu chốt của vấn đề là ở đâu? Bài giảng của chúng ta, tôi xin được phép bắt đầu.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Hữu Nghĩa Middle School @ 22:39 15/05/2011
    Số lượt xem: 576
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến